Kể chuyện thời chống Mỹ

29/10/2024 03:26 GMT+7
In bài Gửi bài viết

    Truyện ký:   

                                                                                           Trung Ngôn

minh họa kể truyện thời chống Mỹ.jpg

     Tôi nhớ có một lần lúc trò chuyện, mấy đứa cháu hỏi tôi:

  - Lúc đi bộ đội chú có đánh nhau trực tiếp với lính Mỹ không?

  - Ở chiến trường Vĩnh Long, sau tết Mậu Thân 1968, lính bộ binh Mỹ bắt đầu tổ chức phản công, hành quân càn quét vùng giải phóng. Để chú kể cho mấy cháu một trận đánh Mỹ trên đất Tam Bình nghen.

     Chú nhớ hôm ấy vào khoảng 8 giờ sáng ở khu vực xã Hậu Lộc, Mỹ Lộc huyện Tam Bình, máy bay khu trục bay đến ném bom dữ dội vào một khu vườn ở Rạch Gỗ, xã Hậu Lộc. Sau khi máy bay ném bom xong, đến lượt nhiều chiếc trực thăng võ trang kéo đến bắn dọn bãi, hết rocket là súng đại liên trút xuống dãy vườn chúng đã ném bom khi nãy. Sau đó một bầy trên chục chiếc trực thăng chở quân Mỹ đổ xuống cánh đồng. Vừa tiếp đất xong bọn lính Mỹ vừa bắn vừa chạy vào chiếm chân vườn. Mấy chiếc trực thăng võ trang bay thấp bắn đại liên hỗ trợ cho bọn lính Mỹ xung phong, vừa bắn dọn đường cho bọn bộ binh đi càn quét. Chúng đi đến đâu đều ném trái khói màu cho trực thăng biết để không bắn nhầm. Chúng không gặp sự kháng cự nào của ta, thỉnh thoảng tôi nghe tiếng lựu đạn nổ do chúng chẽ vườn đi trúng lựu đạn gài của ta. Sau mỗi tiếng nổ lựu đạn gài một lúc thì một chiếc trực thăng cứu thương bay đến đáp xuống ngoài ven vườn chở lính Mỹ chết hay bị thương về. Tôi nghe nhiều tiếng nổ của thuốc khối, sau đó mới biết là chúng dùng trái thuốc khối vỏ giấy loại nhỏ để phá hủy các công sự mà chúng gặp trên đường đi.

      Khi chúng chuẩn bị vượt sông Cái Ngang qua xã Mỹ Lộc, đầu tiên chúng cho pháo 105 ly đặt ở Tam Bình bắn vào dãy vườn phía Mỹ Lộc để dọn bãi, kế đến là nhiều chiếc trực thăng chiến đấu đến phóng Rocket. Dưới sông là bọn giang thuyền chở quân loại nhỏ, cùng bo bo Mỹ từ hướng Ba Kè chạy vào. Súng đại liên và các loại súng khác bắn xối xả lên bờ, trên trời thì trực thăng võ trang quần đảo, bắn yểm trợ cho tàu chiến đưa lính Mỹ qua sông. Từ sáng đến giờ, đơn vị chú ở cách chỗ lính Mỹ đi càn khoảng 500 mét nên không bị ảnh hưởng gì. Bọn lính Mỹ đi về hướng chợ Cái Ngang. Đến tối, chú được phân công đi cùng 3 anh em nữa bám theo tụi Mỹ để dò xem bọn lính Mỹ có cặm quân lại tại khu vực chợ Cái Ngang hay không? Nếu có quân ta sẽ dùng 2 khẩu pháo cối 82 ly bắn vào bọn chúng. Các anh chỉ huy dặn chỉ bám tới bờ đai quanh chợ thôi, rồi dùng súng AK, súng B.40 bắn vào xem chúng có bắn trả không rồi chạy về chớ không được bám vào sâu hơn. Tụi chú đã làm như vậy, sau khi bắn mấy băng đạn AK và 3 trái B.40 về phía nền chợ nơi nghi ngờ là bọn lính Mỹ đang cặm quân ở đó. Tuy nhiên không có tiếng súng nào của địch bắn trả. Tụi chú liền rút về báo cáo tình hình. Các anh bắn cối cũng rút về. Chiều ngày hôm sau, khi chú đi đến khu vực nền chợ Cái Ngang, thấy rất nhiều hố chiến đấu cá nhân do bọn lính Mỹ đào trên mảnh đất trống, chỉ cách chỗ tụi chú bám tới và bắn hồi đêm qua chừng năm chục mét, trong nhiều hố còn có băng bông vấy máu. Chú thầm nghĩ: Bọn Mỹ này ém kỹ thiệt nên không bị lộ điểm. Nếu chúng bắn trả lại thì chắc chắn chúng sẽ bị mấy chục trái đạn cối 82 ly nã vào nơi chúng cặm quân rồi! nếu tình huống ấy xảy ra chưa chắc tụi chú rút lui về an toàn!

   - Chú có thể kể thêm về việc quân đội Mỹ dùng bom tấn, pháo bầy, chất độc da cam ở chiến trường miền Nam cho chúng cháu nghe được không?

   - Việt Nam hiện là một trong những quốc gia bị ô nhiễm bom mìn lớn và chịu hậu quả nặng nề nhất trên thế giới. Riêng số bom, đạn quân đội Mỹ đã sử dụng trong chiến tranh Việt Nam khoảng 15,35 triệu tấn. Bom MK-84 là loại bom lớn nhất mà Mỹ từng sử dụng trong chiến tranh Việt Nam. Bom có trọng lượng tới 908 kg, chiều dài hơn 3 m, chứa 429 kg chất nổ Tritonal. MK-84 có sức công phá rất khủng khiếp, khi nổ có khả năng tạo thành một hố có chiều rộng trên 15 m và sâu 11 m. Nó có thể xuyên qua lớp thép dày 380 mm, hay 3,3 m với tường bê tông. Tùy vào độ cao thả bom, bán kính sát thương của bom khoảng trên 350 m.

      Chú nhớ rất rõ việc Mỹ thả bom đêm - bom tọa độ, bộ đội và nhân dân còn gọi là bom lén - Cuối năm 1968, khi đang ngủ giữa đêm thì nghe tiếng máy bay C130, thả bom xuống nghe tiếng “huốt”…, một tiếng nổ long trời lở đất làm ai nấy đều giật nẩy cả mình. Ngày sau, mấy chú nghe nói nó bỏ lén bom tấn xuống vàm Cai Hóa, cách chỗ tụi chú đóng quân chừng 3 km. Sau đó chú đi ngang vàm này thì thấy một hố bom rất lớn, một vùng đất rộng bị bom tấn đánh cây cỏ ngã rạp. Còn bom lén loại nhỏ thì bọn Mỹ ném hoài, nó cũng gây nỗi sợ hãi cho những người nhát gan. Còn máy bay B-52 mỗi chiếc chở 30 tấn bom, mỗi phi vụ 3 chiếc chở 90 tấn bom bay theo đội hình mũi tên, ném bom rải thảm xuống một khu vực khoảng 2,5 km2, khoảng cách trung bình giữa 2 hố bom từ 60 - 80 mét. Với mật độ bom dày như như vậy nên sức tàn phá và hủy diệt rất lớn. Hồi tháng 4/1968, chú bị bom B-52 bừa ở Long Công, xã Mỹ Lộc, công sự của chú nằm khoảng giữa 2 trái bom, không bị bom bỏ trúng công sự bay mất xác là hên lắm! Trong thời gian Mỹ leo thang chiến tranh ở Việt Nam, rất nhiều loại máy bay dùng vào mục đích quân sự chúng đều có sử dụng ở chiến trường Vĩnh-Trà nên chú biết, chú thấy nó hoạt động, bị nó ném bom, bắn phá vào và gần khu vực trú ẩn của mình. Còn về pháo thì thông thường mỗi Chi khu quân sự chúng bố trí 2 khẩu pháo 105 ly, có khi tăng cường thêm 1 khẩu 155 ly. Nhưng khi đánh lớn, chúng tập trung nhiều khẩu pháo, bắn 1 lần 9, 10 trái đạn, bắn 1 loạt chừng 5, 10 phút, năm sáu chục trái đạn pháo bắn vào 1 mục tiêu. Trận đánh phòng ngự 5 ngày đêm ở xã Phước Hậu, huyện Long Hồ chú đã bị pháo bầy bắn vào trận địa. Cây cối đổ ngã liệt địa, bị sình đất phủ lên, tưởng chừng như không còn sự sống. Nhưng khi đám lính ở ngoài ruộng xung phong vào thì mấy chú nhô lên khỏi công sự, bắn chúng ngã cả chục tên, số còn lại, bò lết chạy ra không dám xông vào nữa. Bị pháo bầy bắn như vậy nhưng mấy chú ít thương vong vì đạn pháo chỉ trúng vài công sự. Lọt vào luồng đạn nổ của pháo bầy xui lắm mới bị trúng công sự, chớ không phải lọt vào bãi đạn pháo nổ là chết. Bọn lính vì cứ tưởng bãi đạn pháo bầy vừa nổ không còn người sống sót, nên hùng hổ xông vào mới lãnh đạn!

     Có lần đơn vị chú đóng ở xã Thuận Thới, Trà Ôn, chập tối khi mấy chú vừa rời chân vườn đi qua cánh đồng, mới đi được chừng 200 mét thì pháo bầy của lính Sư đoàn 7 đặt tại Chi khu Trà Ôn bắn vào chỗ chân vườn mấy chú vừa đi qua. Chú nằm nép xuống bờ ruộng nhỏ xíu mà chịu trận, miểng đạn pháo 105 ly bay nghe vèo vèo, nhiều miểng đạn rót cày đất gần bên chú. Pháo bầy ở chiến trường Vĩnh Long - Trà Vinh mà chú biết chỉ vậy thôi. Còn chất độc da cam thì từ năm 1961 đến năm 1971, quân đội Mỹ đã rải khoảng 80 triệu lít chất độc hóa học, 61 % trong đó chứa chất da cam, tàn phá môi trường, hệ sinh thái và sức khỏe của người Việt Nam, đến nay di chứng chất độc hóa học còn để lại hậu quả cho nhiều thế hệ. Chú nhớ bị máy bay phun chất độc hóa học trúng người 2 lần. Lần thứ nhất là năm 1968, chú đang đi từ chỗ đóng quân của Trung đội lên Đại đội ở xã Mỹ Lộc thì bị máy bay C.123 phun chất độc trúng ướt lấm tấm cả mình mẩy. Năm 1969 thì bị máy bay trực thăng phun chất độc hóa học trúng vào người ở Gò Cà, xã Nhị Long, huyện Càng Long. Chất độc hóa học này nhớt nhợt, dính quần áo khó giặt ra, trúng mình mẩy phải kỳ rửa rất lâu mới sạch, Chú chứng kiến buồng chuối mới trổ bị phun chất độc hóa học, ngày hôm sau trái to bằng cườm tay, vỏ màu vàng dài hơn 3 tấc. Chú bẻ thử ra xem thì chỉ có vỏ chớ không có ruột. Còn cây chuối thì cao vượt lên, vàng lá rồi ngã ngang. Đám môn nước cũng cao lên rồi ngã rạp xuống. Cỏ cũng vươn dài ra, vàng lá rồi rụi tàn. Lá cây bị vàng, rụng lá, cây trụi lủi rồi chết luôn. Chừng nửa tháng sau, Mỹ cho máy bay phản lực rải bom Phốt-pho nổ trên không trung túa lửa rơi xuống đốt cây cỏ, nhà cửa. Bom Phốt - pho là loại vũ khí cực kỳ tàn độc chúng có thể đốt xuyên qua kim loại, thử hỏi thịt da con người thì còn hy vọng gì. Còn bom Napalm (Napan) cũng là loại bom gây cháy, nhiệt độ lên đến 1.000 độ C, có thể cháy trong nước, gây bỏng nặng, bỏng sâu cho con người, nếu bỏng nặng sẽ giết chết con người một cách nhanh chóng, còn bỏng nhẹ thì có thể sống nhưng thân thể sẽ bị tàn phế ghê gớm… bom Napan thì chúng thường xuyên ném xuống để đốt cháy cây cỏ, nhà cửa, phát quang địa hình…

      Vậy đó, chuyện đánh Mỹ còn dài lắm, mai tụi bây qua đây chú kể tiếp!

Văn Bản Mới
Danh sách